Sau một lúc chật vật thì anh cũng nằm lại được một cách ngay ngắn, đi lại cầm cái khăn trên trán của anh lên cô thấy nó nóng hỏi.
Vắt nước xong thì cô lại đặt cái khăn lên trán anh, nhìn cả người anh đổ mồ hôi mà tự nhiên cô thấy ngứa mắt, hơn nữa ông cậu này ở rất sạch nên người bị như thế chắc sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Thế là Phương Anh chạy đi tìm thêm một cái khăn nữa rồi nhúng nước lau cổ lau tay cho anh.
Xong xuôi rồi thì cô lên giường ngồi, mắt thì nhìn về phía anh. Người đàn ông này đối với người ngoài luôn tỏa ra mình nghiêm khắc khó ở, lúc nào cũng ngầu lồi.
Khi ở với mình thì dịu dàng, có thể nói anh cứ như người cha người mẹ của vậy, còn khi ngủ như thế này thì anh rất dễ thương và an yên.
Cô biết tình cảm anh đối với mình chính là cậu cháu nhưng mà thỉnh thoảng cô lại ảo tưởng, đôi khi con tim của mình run động kịch liệt.
Dẫu biết cả hai sẽ không có kết quả, cô cũng đã cố gắng kiềm nén tất cả cảm xúc nhưng mà hình như tất cả điều vô dụng.
Trong khi cô đang suy nghĩ thì đột nhiên có tiếng điện thoại, cầm điện thoại của anh lên cô thấy số này không để tên, là một số điện thoại lạ.
Cô cứ nghĩ một người làm ăn kinh doanh như Lâm Doãn Mặc thì việc có người gọi đến như thế này chuyện bình thường. Chuyện làm ăn của anh cô không biết, một đứa trẻ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-gap-go-dinh-menh-chanhh-chuaa/3547723/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.