Thành công thoát khỏi tên bác sĩ kia nhưng trong lúc dằng co lại không mai bị đứt một bên quai áo.
Việc này hiện tại đối với cô không còn quan trọng bằng chuyện thoát khỏi cái tên háo sắc này nên cô nhanh chóng chạy ra khỏi nhà vì cô biết hiện tại trong nhà có mỗi anh mà anh lại bất tỉnh nên bây giờ mà chạy ngược vào trong thì chỉ có con đường chết.
Thấy cô chạy đi thì tên bác sĩ kia lập tức chạy theo.
“Con nhóc kia mày mau đứng lại”
Khi nghe thấy câu này cô cố quay đầu lai rồi nói:“Có đồ ngu mới nghe lời ông, cái đồ háo sắc”
Mặc dù chân cô ngắn nhưng được cái còn nhỏ nên xương cốt nhanh nhẹn còn tên bác sĩ kia tuy tướng to, chân cũng dài hơn chân con nít nhưng chắc do lười vận động cộng thêm xương cốt đã già nên mới tạm không đuổi kịp.
Nhưng không vì thế mà tên bác sĩ này bỏ cuộc, ông ta luôn chạy theo phía sau cứ như hôm nay nhất định phải bắt cô cho bằng được.
Gần đến một ngã tư cô thấy một bóng dáng quen thuộc đang chạy, phía sao lưng người đó còn có vài thằng côn đồ.
Phương Anh và Hữu Kỳ không hẹn mà gặp nhau ở khúc cua, và cứ như tâm linh tương thông mà hai người cùng nhau rẽ vào một hướng.
Anh chạy phía trước còn cô bám theo phía sao, khi nãy chạy ra khỏi nhà gấp quá lại cần chạy nhanh nên đôi dép mang ở nhà hiện tại đã không biết ở đâu.
Chạy chân trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-gap-go-dinh-menh-chanhh-chuaa/3547724/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.