Tay Diêu Ngạn run rẩy làm đổ cả hộp cơm. Cơm rơi vung vãi khắp nơi,vài hạt bám lên quần soóc, vài hạt rơi trên bắp đùi trắng nõn, một ítnước canh nóng hổi còn lại chảy từ trên chân cô xuống bên dưới xe.
Cô hít sâu gạt cơm vào hộp. Một bàn tay bất thình lình đặt lên đùiDiêu Ngạn, chạm phải mu bàn tay của cô. Diêu Ngạn hét lên, hất bàn tayđó khỏi người mình: “Anh làm gì vậy?”.
Tưởng Nã cáu kinh gắt lên: “Tôi giúp em!”. Anh đặt tay lên đùi DiêuNgạn, nhặt chỗ cơm bị đổ vào hộp. Nhìn bắp đùi trắng mịn ửng đỏ, anhquyết định gạt hết chỗ cơm vương vãi xuống sàn xe.
Diêu Ngạn phủi không ngừng, cô rút chân sát vào cửa xe: “Để tôi tự làm, anh thôi đi!”.
Tưởng Nã chìa tay về phía quần của cô. Anh không hề để ý chỗ dính cơm có nhạy cảm hay không. Cứ chỗ nào có cơm thì anh nhặt ra. Diêu Ngạnphủi cơm rất nhẹ nhàng, còn tay Tưởng Nã lại cứng rắn chẳng khác nào ximăng cốt thép.
Diêu Ngạn khóc dờ mếu dở, cô không ngừng lên tiếng phản đối. Cơm bếtlại thành cục. Tưởng Nã đánh mạnh tay cô, nói: “Ngồi im!”. Bàn tay củaanh tiếp tục phủi. Diêu Ngạn áp sát người vào ghế, cô xê dịch bắp đùi,Tưởng Nã sẩy tay, vô tình chạm phải nơi nhạy cảm của cô.
Diêu Ngạn ngừng thở vô thức khép chân, ngờ đâu lại kẹp theo một bàntay lớn ngăm đen, cô hét thất thanh: “Lưu manh!”. Cô vung tay tát TưỏngNã một cái thật mạnh.
Cơn mưa dai dẳng như tấm lưới khổng lồ bao trùm lên toàn thị trấn, trùm lên cả tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-chinh-doat/91145/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.