Diêu Ngạn bận đến đầu óc choáng váng. Một đứa bé đang ăn kem địnhchạm bàn tay dính bẩn vào mấy bức tượng, cô mỉm cười nắm cổ tay đứa bé,rút khăn giấy lau sạch cho nó rồi đưa ra một bức tượng, nói: “Bức nàyđi, em tô màu cho nó nhé!”.
Đứa bé cười tít mắt, cầm bức tượng lắc lư đứng dậy.
Tối mùa hè bên con sông nhỏ, gió thổi hiu hiu xua tan không khí ngộtngạt của ban ngày, để lại sự mát mẻ trong lành. Mái tóc ướt của DiêuNgạn đã khô, cô giơ tay túm tóc, lấy dây chun đang buộc trên cổ tay đếbuộc tóc cho gọn gàng. Đúng lúc này có người đến ngồi xổm trước mặt cô,giống như một gã khổng lồ bất ngờ đánh úp đến vương quốc tí hon. Ngườiđó chen chúc vào đám trẻ con, trông không hợp mắt chút nào.
Tưởng Nã đặt tay lên đầu gối, nhìn những bức tượng đa dạng mẫu mãtrước mặt một lượt, anh cầm ống đựng bút hình Doraemon màu trắng lên hỏi giá: “Bức tượng này bao nhiêu?”.
Diêu Ngạn khựng người, xõa mái tóc đã túm gọn, luồn chun buộc tóc vào cổ tay như lúc ban đầu, nhíu mày nhìn Tưởng Nã. Một lát sau cô mới đáp: “Mười tệ”.
Tường Nã gật đầu, đưa tay về phía Diêu Ngạn, im lặng nhìn cô.
Diêu Ngạn lùi người, không rõ anh định làm gì. Tưởng Nã cười, anh nói: “Cọ tô màu”.
Diêu Ngạn lặng thinh. Bà Diêu thấy vậy bèn cười chuyển cọ tô màu,huých cánh tay Diêu Ngạn, khẽ trách cứ cô: “Con làm gì thế? Lo bán hàngcho khách đi chứ”.
Diêu Ngạn cau mày không muốn lấy màu nước: “Màu gì?”.
Lông mày Tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-chinh-doat/91144/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.