Giờ tan tầm, người vào người ra nhộn nhịp, mọi người nghiêng đầunhìn, xôn xao bàn tán rồi rảo bước đi xa. Hình ảnh trước mắt chỉ như đôi tình nhân hục hặc cãi cọ, không ai muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, chuốc họa vào người. Nói g thì nói địa vị của Tưởng Nã cũng hơn mọi người ởđây.
Diêu Ngạn đạp chân la hét, đuôi tóc rủ ngược xuống mắt. Cô nhìn gótchân Tưởng Nã, giày tây đen của anh lấm lem bùn đất. Mỗi bước đi của anh đều sải rất lớn, vừa mạnh vừa đều đặn giống như anh nắm gọn tất cả, aicũng không thể lay động.
Diêu Ngạn đấm anh thùm thụp: “Thả tôi xuống! Cứu tôi với!”.
Tưởng Nã siết chân cô, mặt không biến sắc ném cô vào sau xe. Tài xếlo ngay ngáy quay lại nhìn, Tưởng Nã lườm anh ta, anh ta run rẩy rụtngười.
Diêu Ngạn xây xẩm, chun buộc bị tuột khiến tóc cô rối tung, hai gò má đỏ bừng, nhìn cô lúc này xinh xắn lạ thường.
Cô kéo cửa nhờ tài xế giúp đỡ: “Làm ơn mở cửa giúp tôi!” Giọng cô run run hoảng sợ.
Tài xế biết Diêu Ngạn, mấy ngày trước chính anh ta đưa họ đến nhàhàng dùng bữa. Anh ta nhìn gương chiếu hậu, khởi động xe, hỏi Tưởng Nãbằng giọng nhát gừng: “Sếp Tưởng, anh muốn đi đâu?”.
Diêu Ngạn thấy tài xế ngó lơ, cô bổ nhào về phía ghế lái: “Anh ơi,anh thả tôi xuống xe đi. Anh ta không phải người tốt, anh ơi!”.
Tưởng Nã làm ngơ, anh gối tay sau đầu, thờ ơ cất lời: “Về Lý Sơn!”.
Tài xế chỉnh gương chiếu hậu sao cho không nhìn thấy phía sau, lái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-chinh-doat/91146/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.