Hoắc Thiếu Dực tâm như tro tàn, không dám tin vào những gì mình vừa nghe được.
Anh chống một tay vào chiếc tủ nhỏ cạnh đầu giường, cố gắng bình ổn cảm xúc sắp dâng trào như sóng lớn.
Anh nhẹ nhàng gọi một tiếng thật nhỏ nhẹ.
"Vi Vi..."
Nhưng cô gái nhỏ của anh chẳng cho anh tí mặt mũi nào.
"Ai là Vi Vi của anh?"
Hoắc Thiếu Dực đã bay sạch tự tin lúc ban đầu. Nào còn dáng vẻ của Hoắc thiếu hô mưa gọi gió ở bên ngoài. Anh đứng đó, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Anh Vi vừa tội nghiệp vừa đáng thương, giống như một con thú nhỏ mờ mịt không nơi nương tựa.
Thẩm Anh Vi nhìn bộ dáng của anh như vậy liền muốn cười thành tiếng, nhưng nghĩ lại mình vẫn nên giận anh một chút nữa nên đành nén lại tiếng cười của mình, thưởng thức tiếp bộ dáng ngàn năm có một này của ông xã.
Nó hoàn toàn khác với hình ảnh ngày đầu tiên hai người gặp nhau trong trí nhớ của cô, khi đó anh bá đạo lại độc đoán, không cho người ta dễ chịu, chỉ khiến cho một cô gái nhỏ như Thẩm Anh Vi không muốn chấp nhận cũng bị ép buộc phải chấp nhận mọi thứ.
Nhưng bây giờ Hoắc Thiếu Dực trước mặt cô lại không như vậy, anh giống như đang làm nũng, lại giống như đang tỏ ra tội nghiệp để lấy lòng cũng như mong cô thương anh, không còn tức giận với anh nữa.
Chỉ trong một thời gian không tính là dài, thế nhưng tính cách của Hoắc Thiếu Dực lại thay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-sung-phu-nhan-tong-tai/2971229/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.