"Đùa em chút thôi, em là người yêu duy nhất của ta."
...
Thời Vọng kéo tấm chăn mỏng màu trắng trùm lên mặt ông lão, sau đó bình tĩnh đứng lên, ngoại trừ ánh mắt có chút chua xót cũng không nhìn ra cậu có điểm gì khác thường.
Nhưng cậu cũng không phải là đã vô cảm với cái chết, mà là đã nhận thức vô cùng rõ ràng tỏ tường, cái chết là một phần tất yếu của một đời người, là một dấu chấm hết cho cuộc đời dài đằng đẵng của họ, là dấu chấm hết không thể thay đổi của một kiếp nhân sinh.
Trong hơn một ngàn năm qua, Thời Vọng đã từng tham dự rất nhiều đám tang của bạn bè mình, bởi họ đều là những con người bình thường với tuổi thọ ngắn ngủi.
Chính vì vậy nên những quản trị viên thường có khuynh hướng kết bạn hoặc yêu đương với những đồng nghiệp cũng cùng là quản trị viên như họ, vì như vậy mới có thể cùng nhau bước tiếp trên chặng đường dài, sẽ không vì tuổi thọ chênh lệch mà chia xa. Nhưng Thời Vọng lại đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, sinh mệnh dài đằng đẵng của cậu mang đến cho cậu vô số lần gặp gỡ và tiễn đưa, cũng đã dạy cho cậu biết cách tiếp nhận với sự sống và cái chết.
Cậu lấy phiếu dự thi của mình ra xem qua thời gian thi, vẫn may là ngày kia, nói cách khác ngày mai còn có nguyên một ngày để nghỉ ngơi dưỡng sức.
Nhưng mà, cậu đã kiểm tra số phòng thi với những người khác một chút, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chu-than-yeu-duong-trong-tro-choi-diet-the/2557895/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.