Dung Dữ thuận thế hôn lên lòng bàn tay cậu, cưng chiều nói: "Được, em sợ thì ta sẽ không nói nữa."
...
Theo lẽ thường mà nói thì phòng y tế của trường cũng không phải là một nơi đặc biệt tàn khốc, nam sinh chơi đá bóng bị thương ở đầu gối cũng tới đây để dán băng keo cá nhân, nữ sinh bị cảm lạnh cũng có thể đến đây lấy ít thuốc uống, nhân tiện còn có thể lười biếng ngủ nửa giờ trên gường bệnh trong phòng y tế, trốn khỏi tiết toán học nhạt nhẽo buồn tẻ.
Mặc dù phòng y tế trắng xóa đến ngút tầm mắt và không khí nồng nặc mùi thuốc khử trùng, nhưng dẫu sao nó vẫn là một phần của khuôn viên trường học, vẫn mang dáng vẻ tươi sáng và hài hòa.
Nhưng bây giờ thì hoàn toàn không giống như vậy, ngoại trừ màu trắng, trong tầm mắt chỉ còn những mảng lớn đỏ tươi, những miệng vết thương ghê người, những vết máu tươi loang lổ, phần tay chân bị cắn đứt lìa, tròng mắt bị lũ nhện đâm thủng. Trong không khí, mùi máu tươi đã lấn át đi mùi nước sát trùng, tất cả những gì nghe được bên tai đều là tiếng rên rỉ và khóc lóc đau đớn.
Phòng y tế là nơi duy nhất có thuốc trong trường học, về cơ bản thì tất cả những người bị thương đều tập trung ở đây, và những người sống sót thì đều mang trên mình vài vết thương lớn nhỏ.
Người bị thương nhẹ chỉ có thể tự mình băng bó, uống thêm thuốc giảm đau, người bị nặng thì còn bị cắn đứt cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chu-than-yeu-duong-trong-tro-choi-diet-the/2557897/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.