Dung Dữ cúi người hôn nhẹ lên trán cậu, nhẹ giọng nói: "Ta yêu em, bảo bối,..."
...
Thời Vọng cạn lời nhìn anh, "Rồi sao, anh lại muốn tham gia bài thi này à?"
Dung Dữ đặt ly hồng trà lên mặt bàn, mỉm cười nói: "Không, nếu ta tham gia bài thi này sẽ phá hỏng quy tắc trò chơi, vậy nên ta chỉ đến thăm em thôi."
"....." Thời Vọng dang hai tay, xoay tại chỗ 2 vòng, "Vẫn tốt, 360 độ không góc chết, xem đủ chưa? Xem đủ rồi thì mau đi đi, chờ em thi xong sẽ mời anh ăn cơm Tây, em không muốn ăn cơm ở nhà ăn."
Lúc cậu nói lời này, hoàn toàn nghe không ra một chút ý tứ làm nũng nào, mà chỉ giống như một cuộc nói chuyện bình thường giữa những cặp vợ chồng già, như thể cậu đang đi làm, thuận tiện hẹn vợ mình đi ăn tối sau giờ làm việc vậy.
Dung Dữ cũng nhẹ nhàng tự nhiên đáp lại: "Được, cụ thể là em muốn ăn gì, ta cho người đi chuẩn bị trước một chút."
"Em muốn ăn..." Thời Vọng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, "Chờ chút, cho người đi chuẩn bị? Anh đưa ai tới?"
"Một quản gia mà thôi, ta muốn đưa hắn tới chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của em."
Thấy ánh mắt đề phòng của Thời Vọng, Dung Dữ cảm thấy thật buồn cười, nhưng đồng thời cũng cảm thấy thỏa mãn một cách khó hiểu, "Có phải gần đây em ghen tuông hơi nhiều rồi không, là dục cầu bất mãn... Hay là nói số lần ta yêu em chưa đủ nhiều?"
Mặt Thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chu-than-yeu-duong-trong-tro-choi-diet-the/2557893/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.