Lục Hàn Đình chỉ dùng vài ngón tay đã túm được hai cổ tay mảnh khảnh của cô trong lòng bàn tay, sau đó đè xuống giường, anh một tay tháo cúc áo sơ mi, lộ ra một mảng ngực rắn chắc: “Quán Quán, bây giờ anh muốn em, anh muốn ở trên thân thẻ lưu lại dấu vét của anh, để em biết cả đời này của em rốt cuộc là người phụ nữ của ail”
“Lục Hàn Đình, có phải anh nhầm đối tượng rồi không, anh muốn thì tới tìm Lục phu nhân Lệ Yên Nhiên của anh đi! Anh đừng đụng eml”
Lục Hàn Đình chế trụ tay cô, chân dài bá đạo tách ra đôi chân nhỏ đang dính chặt của cô, chen vòng hông rắn chắc của mình vào.
“Quán Quán, ngoan, nghe lời một chút, không thì anh sẽ làm em bị thương mát.” Lục Hàn Đình hôn khuôn mặt nhỏ nhắn kia.
Cơ thể nhỏ yếu của Hạ Tịch Quán bị đè lại gắt gao, cô chỉ có thể tránh mặt, không cho anh hôn loạn: “Lục Hàn Đình, anh muốn cưỡng bức em sao? Nếu anh cưỡng bức em, em sẽ không tha thứ cho anh!”
Lục Hàn Đình vươn bàn tay nâng khuôn mặt nhỏ ấy lên khỏi gối, sau đó ngậm viên thuốc kia vào trong miệng mình tự mình đút cho cô, anh khàn khàn cắt tiếng: “Phụ nữ không phải đều thích khẩu thị tâm phi đấy sao, ngoài miệng em nói không muốn không muốn, nhưng thân thể em ở dưới người anh lại rất mềm, để anh xem đến tột cùng em có muốn hay không?”
Bàn tay của anh theo cơ thể cô đi xuống, xốc lên làn váy trong của cô…
Hạ Tịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-vo-nho-troi-ban/404619/chuong-916.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.