Lúc này Lương Dĩ Toàn chưa kịp để ý tới Biên Tự miệng nói không xuôi tai.
Cô hạ tay xuống, bảo anh từ từ, nghiêng người đi cẩn thận nhớ lại.
Bảy năm học tập ở Thành Bắc kia, cô nghỉ hè đều ở trường hoặc đi biểu diễn ở bên ngoài, phần lớn thời gian nghỉ đông sẽ về Nam Hoài nghỉ ngơi. Chỉ riêng tết âm lịch năm mười bảy tuổi ấy là ngoại lệ.
Cách thời gian tốt nghiệp còn nửa năm, có hai lựa chọn đặt trước mặt cô, một là tiếp tục học lên, hai là tiến vào đoàn múa làm diễn viên chuyên nghiệp.
Bởi vì điều kiện thân thể với tố chất chuyên nghiệp đủ để vào trong một đoàn múa, các giáo viên đề nghị cô không cần lãng phí thời kỳ hoàng kim, tốt nghiệp xong trực tiếp đi làm diễn viên.
Mẹ cũng có ý này, nói gần nói xa cuối cùng biểu đạt tâm nguyện hi vọng cô vào Bắc Ba.
Cô quen nghe ý kiến của mẹ trong việc chọn lựa, rồi lặng im chọn lựa chọn này.
Bởi vì Bắc Ba sẽ sơ khảo ngay trong năm không lâu sau, mẹ lo lắng cô tới tới lui lui phân tâm, đưa bà ngoại đến Thành Bắc, quyết định cuối năm ở lại Thành Bắc.
Đêm giao thừa kia, nhà cô ba người ở lại ký túc giáo viên trường trung học phụ thuộc ăn cơm tất niên, ăn xong, cô ở ngoài cửa bếp ngẫu nhiên nghe được mẹ với bà ngoại nói chuyện.
Mẹ nói với bà ngoại: “Nếu Tiểu Toàn có thể vào Bắc Ba, con cũng không ở trường trung học phụ thuộc này dạy học nữa, cùng nó vào đoàn.”
Bà ngoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-ban-trai-cu-thanh-cp-quoc-dan/1060308/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.