Ngày mốt chính là ngày ta xuất giá, trong nhà bắt đầu náo nhiệt dần lên, nghe Hồng Tụ nói một ít nhân sĩ võ lâm đã lục tục đến đây. Mộ Dung Nghĩa tuy rằng không thích ta nhưng ta tốt xấu cũng là nữ nhân của hắn, nhị tiểu thư Mộ Dung gia nên chút thể diện cũ nát ấy hắn vẫn phải giữ lấy. Y theo kế hoạch của ta, chỉ cần đợi lên kiệu hoa, sau khi ra khỏi nhà mấy km ta sẽ nói đau bụng cần đi WC, sau đó thay đổi quần áo là có thể chạy. Trước đó ta sẽ chuẩn bị tốt tiền tài, mặc một bộ quần áo khác bên trong đó y (đồ cưới). Đến lúc đó ta cởi đó y ngồi xổm ở góc nào đó, quỷ mới biết đó là ta.
Hôm nay tỷ tỷ đưa cơm chiều cho ta, mỹ nữ Mộ Dung Nhược Nhan vẫn thản nhiên cười như cũ, thái độ quả thực không phải cùng một cấp bậc với Mộ Dung Nghĩa. Ta đang ăn cơm ngon lành, mỹ nữ tỷ tỷ đột nhiên hỏi ta: “Muội muội, ngươi tính chạy trốn hôm xuất giá phải không?”
Ta nhanh chóng đặt ngón trỏ trên môi, nhỏ giọng nói: “Đúng vậy, ngươi làm sao mà biết được, ngàn vạn lần đừng nói ra ngoài. Trước khi lên kiệu hoa ta tuyệt đối không có cơ hội chạy, lúc đó không chạy cả đời ta liền xong rồi.”
Mỹ nữ tỷ tỷ mang vẻ mặt đau khổ nói: “Cha đã biết ngươi có chủ ý này nên phân phó ta điểm huyệt đạo của ngươi trước khi lên kiệu hoa, đợi đến khi bái đường mới giải huyệt.” Ta hoàn toàn không còn gì để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-khi-phu/178538/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.