Đêm đã khuya, Cửu Khê Mân Côi viên hoàn toàn yên tĩnh, biệt thự số 2 Tô gia đèn đuốc sáng trưng.
Phòng khách lầu 1, Tô mẫu nhìn đồng hồ, phát hiện đã là 12h đêm thì tắt TV, đi lên lầu.
Thư phòng lầu 2, Tô Vũ Hinh ngồi trước bàn đọc sách.
Đêm nay nàng không có làm việc, mà là một tay chống cằm, nhìn như đang nhìn tư liệu nhưng trên thực tế là đang suy nghĩ đến chuyện khác.
“Két”
Tiếng mở cửa vang lên, kéo Tô Vũ Hinh trở lại thực tế, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Tô mẫu đang đứng ở trước cửa thư phòng.
- Vũ Hinh, Diệp thần y nói thân thể con còn chưa khôi phục hoàn toàn, không thể thức đêm, mau tới phòng ngủ đi.
Tô mẫu nói.
Tô Vũ Hinh nở ra nụ cười:
- Mẹ, con không mệt, mẹ ngủ trước đi.
- Đang đợi Diệp thần y sao?
Tô mẫu hỏi.
- Vâng.
Tô Vũ Hinh cũng không có giấu diếm.
- Được rồi.
Mắt thấy Tô Vũ Hinh thừa nhận, Tô mẫu cũng hơi ngạc nhiên, sau đó cười khổ gật đầu một cái, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.
Anh ta đang làm gì?
Sau khi Tô mẫu rời đi, Tô Vũ Hinh ngồi dậy, thầm hỏi, sau đó cầm điện thoại, do dự một chút, cuối cùng cũng không gọi cho Diệp Phàm, mà là đi về phía cửa sổ.
Gió đêm thổi lên mái tóc của nàng, nàng mặc đồ ngủ, an tĩnh đứng ở bên cửa sổ, nhìn cửa biệt thự.
Bộ dạng trông mong mong ngóng, giống như là vợ đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260382/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.