- A… nhẹ một chút.
Trong một gian phòng điều trị trong hội sở Vân Sơn, 2 gã nhân viên tiến hành xử lý vết thương cho Tạ Khôn, cơn đau làm cho Tạ Khôn không ngừng kêu rên.
So ra mà nói, Tạ Ân không có phát ra tiếng gì, hơn nữa vẻ mặt cũng bình tĩnh, không biết trong lòng nàng đang suy nghĩ cái gì.
- Chị, không phải chị nói Lâm Ngạo Phong là thái tử gia của thế giới ngầm Nam TQ sao? Tại sao hắn ngay cả Tô Vũ Hinh cùng với tên Diệp Phàm kia mà hắn cũng không đối phó được?
Mấy phút sau, đợi nhân viên xử lý xong miệng vết thương, Tạ Khôn hỏi:
- Hơn nữa tại sao Lâm Ngạo Phong lại làm theo lời tên Diệp Phàm kia, tự mình đánh gãy chân chúng ta?
Không trả lời, Tạ Ân vẫn trầm mặc, nàng không thể giải thích những thế tục giang hồ cho Tạ Khôn biết.
Thế giới này là cường giả vi tôn.
Nếu thực lực Diệp Phàm khủng bố thì hắn sẽ không coi Lâm Ngạo Phong ra gì, đây là chuyện rất bình thường.
- Chị, chị hãy nói gì đi.
Mắt thấy Tạ Ân không nói lời nào, Tạ Khôn có chút nóng nảy:
- Chẳng lẽ 2 chân của chúng ta bị gãy một cách vô ích ư? Còn nữa, Lâm Ngạo Phong cũng không tới liếc mắt nhìn xem chúng ta, cúng quá vô tình rồi?
Vô tình?
Nghe được 2 chữu này, Tạ Ân cười lạnh:
- Không phải nam nhân cũng đều như vậy sao?
Nói xong, cặp mắt nàng liền hiện lên vẻ hận ý. Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260378/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.