Sau khi phế đi 2 chị em Tạ Ân, Tạ Khôn. Lâm Ngạo Phong cũng không dừng lại, trong sự cầu xin của 5 người Phùng Khải, hắn lãnh khốc đạp gãy 2 chân của bọn hắn.
Trong lúc nhất thời, tiếng cầu xin tha thứ, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.
Thanh âm kia giống như là tiếng quỷ hồn làm cho đám hoàn khố xung quanh kinh hồn táng đảm.
Không riêng gì bọn hắn, ngay cả Tô Cẩm Đế cũng cả kinh trợn mắt há hốc mồm.
Thậm chí ngay cả Diệp Văn Hạo núp ở phía xa xa trong bóng tối cũng cảm thấy kinh ngạc.
Kinh ngạc rất nhiều nhưng hắn cũng không có hiện thân.
- Tao đã làm như lời mày nói.
Lúc này, sắc mặt Lâm Ngạo Phong khó coi nhìn Diệp Phàm, nói.
Nhưng mà.
Khó chịu thì khó chịu, hắn cũng cố gắng áp chế lửa giận ở trong lòng.
Có thể khẳng định là hôm nay hắn sẽ lánh đi mũi nhọn, đợi ngày sau hắn sẽ khiến Diệp Phàm trả lại gấp 10, thậm chí là 100 lần.
- Chuyện Cẩm Đế bị đánh có thể bỏ qua.
Diệp Phàm mặt không đổi sắc nói:
- Tiếp theo chúng ta nói sang chuyện khác.
- Mày…
Nghe Diệp Phàm nói thế, Lâm Ngạo Phong tức giận đến cả người run lên, khuôn mặt vặn vẹo, nét mặt dữ tợn dọa người:
- Mày có ý gì?
- Tao nhớ được mày đã nói tao quỳ trước mặt mày, dập đầu 3 cái, gọi mày 3 tiếng ông nội thì mày sẽ để tao toàn thây.
Diệp Phàm gằn từng chữ:
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260376/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.