Sáng sớm, trong hội sở Tây Hồ, Dương Thanh mặc một chiếc trường bào màu trắng, luyện quyền, mỗi quyền xuất ra như chùy.
Đột nhiên.
Thân hình Dương Thanh chợt lóe lên, song chưởng mở ra, giống như một con Tiên hạc đang bắt cá, sau đó đột nhiên thu lại song chưởng, thân hình hơi cúi xuống, giống như một Mãnh hổ, tay phải chém ra, chém về phía một thân cây.
“Bốp”
“Rắc”
Quả đấm của Dương Thanh đập vào thân cây, nội kình bùng nổ, chỉ nghe một tiếng “Rắc” thân cây gãy, ngã ầm xuống.
"Bành bạch —— "
Cách đó không xa. Lâm Ngạo Phong đi tới, thây vậy thì vỗ tay, mỉm cười:
- Xem ra Hồ Hạc Song Hình của Dương huynh đã luyện đến mức lô hòa thuần kim rồi.
- Miễn cưỡng có thể làm được tâm ý hợp nhất, hình ý hợp nhất.
Nghe lời ca ngợi cùng tiếng vỗ tay của Lâm Ngạo Phong, Dương Thanh dừng lại, hời hợt nói, tuy ra lời nói khiêm tốn nhưng mà hắn vẫn nghễnh đầu, ưỡn ngực, vẻ mặt tỏ ra kiêu ngạo.
Mắt thấy Dương Thanh tỏ ra kiêu ngạo thì Lâm Ngạo Phong cười thầm không thôi, từ tối qua đến giờ, hắn không ngừng vỗ mông ngựa Dương Thanh, cũng là bởi vì hắn nhìn được Dương Thanh là một kẻ tâm cao khí ngạo, muốn mượn tay Dương Thanh diệt trừ Diệp Phàm.
- Lâm huynh, sớm như vậy mà huynh tìm tôi, hay là tên tiểu tử họ Diệp kia đã ứng chiến rồi?
Mắt thấy Lâm Ngạo Phong cười không nói, trong lòng Dương Thanh hơi động, nhịn không được hỏi.
Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-pham-cuong-thieu/2260383/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.