Edit: Lô Vĩ Vi Vi
Beta: Thu Lệ
Kiểu chữ trên màn ảnh tự nhiên thay đổi, một phiến lá giống như hình huy hiệu bay tới từ chân trời, vô cùng sinh động bám vào chữ "Yêu", đồng thời có nhiều lá cây hơn bay ra từ cành cây, cành lá rậm rạp tỏa ra tinh thần phấn chấn tràn trề sinh lực.
Tất cả màn ảnh lớn trong toàn trường cùng chiếu một hình ảnh, ông cụ nhẹ nhàng lấy một chiếc hộp màu vàng óng đựng chiếc lá hình huy chương, ông đưa cái lá xanh biếc này cho con trai, trịnh trọng nói: "Thiếu Khuynh, đây là logo của con, thuộc về Triển thị cũng coi là một ký hiệu!"
"Ba.... ..." Triển Thiểu Khuynh giơ hai tay lên, từ từ muốn nhận lấy huy hiệu, ngón tay của anh cũng run nhè nhẹ.
Lấy tên của ba làm ký hiệu Hùng Ưng xòe cánh đã treo ở Triển thị mấy chục năm rồi, bắt đầu từ hôm nay, Triển thị nghênh đón ký hiệu mới!
Ở đây, anh chính thức tiếp quản Triển thị từ trong tay ba, từ nay về sau rốt cuộc cũng là thế giới của anh! Triển thị trở thành nơi để anh tự do phát huy, anh nhận lấy gậy chỉ huy từ ba, thề phải khiến Triển thị ngày càng phát triển hoàn mỹ hơn, mạnh mẽ lên tới đỉnh cao nhất!
Ông cụ cũng không bỏ huy hiệu vào trong tay anh, mà là dùng đôi tay đầy nếp nhăn của mình, cẩn thận nghiêm túc gắn huy hiệu vào ngực con trai.
Chỉnh chỉnh vị trí của huy hiệu, ông cụ cười vui mừng: "Thiếu Khuynh, ba dẫn dắt Triển thị chiến đấu mấy chục năm, rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554644/chuong-289.html