Edit: Đường Thất Công Tử
Beta: hoalala
Những chùm tia sáng chói mắt chiếu xuống từ trên đài cao, chiếu thẳng vào người Triển Thiếu Khuynh, trên màn hình Thủy Các cũng lập tức chuyển tiếp đồng bộ vẻ mặt và động tác của anh.
Cùng lúc đó, bậc thang vững chãi cũng được kéo xuống đài cao thật chậm, bậc thang đáp xuống vị trí được sắp thứ ba, lẳng lặng chờ Triển Thiếu Khuynh bước qua, chờ mong bước chân của vương tử lên ngôi thành quốc vương.
“Đẹp quá đi! Mẹ tuyệt quá, thật là một sáng kiến lợi hại!” Tiểu Bạch che miệng kích động hét lên, đây chẳng phải là hình ảnh chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích hay sao? Thế mà giờ đây những cảnh tượng như mơ đã biến thành sự thật cả rồi, hiện ra chân thật ngay trước mắt bé!
Quả nhiên không hổ là bậc thậy nghệ thuật đẳng cấp quốc tế, mẹ đúng là quá tuyệt vời! Cuối cùng thì mẹ có bao nhiêu ý nghĩ thần kỳ chỉ thiên tài mới nghĩ ra thế, cuối cùng có thể phát ra bao nhiêu cảm hứng vượt trội như thế!
Xem ra, bé vẫn còn phải học tập từ mẹ rất nhiều rất nhiều!
Sau khi tán thưởng, lúc này Tiểu Bạch mới đẩy Triển Thiếu Khuynh đang còn ngây người ra, nhắc nhở: “Ba à, ba còn ngây ra đó làm gì! Còn không mau đi lên đi! Mẹ với ông nội đang chờ ba đó, ba mau lên đi!”
Bỗng nhiên khóe mắt Triển Thiếu Khuynh ngân ngấn nước mắt, nhưng khóe miệng của anh vẫn không khỏi nhếch lên, đây là lễ vật Liên Hoa đã cho anh, là lễ vật quý giá nhất, động lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554643/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.