Editor: phươngnguyenphuong
Betaer: Mẹ Bầu
"Đau không?"
“A ưm . . . . ."
"Rất đau đúng không? Loại cảm giác này cực kì mạnh mẽ đúng không?"
“Ưm …"
"Mới trôi qua được mười phút, còn hơn nửa giờ nữa, thật sự sẽ càng ngày càng đau đấy.”
“Cô ít nói nhảm đi!” Cơ thể Triển Thiểu Khuynh co quắp run rẩy, tiếng kêu bén nhọn nặn ra từ kẽ răng. Anh luôn nghĩ hét lớn một tiếng có thể trút đi đau đớn của cơ thể, luôn nghĩ muốn rút hết những chất lỏng đang tàn sát bừa bãi trong chân mình ra!
“Anh xem, nếu như tôi không thêm cho anh thuốc giảm đau, anh thật sự không có cách nào chịu được đau đớn lúc trị liệu.” Tố giống như chỉ đang đối mặt với một khúc gỗ, tỉnh táo nhìn Triển Thiếu Khuynh đau đến lăn lộn: “Đây là anh tự chuốc lấy phiền phức, tôi đã khuyên anh không cần làm mấy việc quyết định này, muốn để anh không phải trải qua loại thống khổ này, nếu anh ngoan ngoãn dựa theo quá trình chữa thương của tôi, mà không phải tự ngược đãi tự tìm khổ, tại sao sẽ như vậy chứ?”
“Ưm a …—" Tiếng Triển Thiểu Khuynh gầm lên: “Cô câm miệng! Tôi có thể chịu, nhất định tôi có thể chịu được!”
Anh nhất định phải chịu đựng vượt qua, phải chiến thắng trong ván bài này! Anh muốn biết cuối cùng thì người phụ nữ biến thái này muốn cái gì, tuyệt đối không thể bị cô ta nắm mũi dắt đi!
"Được rồi, tôi vốn định cùng anh tâm sự để dời đi sự chú ý của anh một chút.” Tố nhún nhún vai, đứng dậy rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554625/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.