Edit: mèo suni
Beta: Đào Sindy
Khi ý thức Triển Thiểu Khuynh khôi phục lần nữa thì bên tai là giọng nói lo lắng của Liên Hoa, là lời hỏi thăm từ người cha từ ái, còn cả kẻ điên lạnh lùng đó nữa, cô đứng đó trả lời từng câu hỏi của cha và Liên Hoa.
Cha hỏi: "Chân của Thiếu Khuynh đã được chữa khỏi hoàn toàn chưa? Tại sao nó vẫn chưa tỉnh lại, tại sao sắc mặt đột nhiên trở nên kém như vậy!"
"Không phải đã cho các người nhìn thấy kết quả chụp X-quang, CT, kiểm tra dây thần kinh của anh ta rồi sao? Đúng vậy, tất cả các cơ quan của anh ta đều ở trạng thái bình thường." Tố Khinh Khinh nói: "Sắc mặt anh ta kém, không tỉnh lại là bởi vì anh ta tiêu hao quá nhiều thể lực vào bài trị liệu cuối cùng vào buổi chiều ngày hôm qua, nghỉ ngơi một chút sẽ ổn thôi."
"Vậy khi nào Thiếu Khuynh có thể tỉnh lại?" Liên Hoa hỏi tiếp: "Sau này anh ấy có cần tiếp tục trị liệu không? Các cơ quan đã trở lại bình thường, có phải anh ấy đã được chữa khỏi rồi không? Còn nữa, Thiếu Khuynh --"
Không đợi Liên Hoa hỏi xong, Triển Thiếu Khuynh cố gắng mở mắt, anh nhìn thấy bài trí của căn phòng quen thuộc, anh ở trong phòng của mình, mà không phải trong phòng bệnh lạnh lẽo đáng sợ đó.
Anh vui sướng nhìn Liên Hoa và cha đứng ở trước giường, cười nhẹ với hai người, khàn giọng gọi bọn họ: "Liên Hoa, cha, các người đã tới... Tiểu Bạch đâu, sao không thấy nó ở đây?"
"Anh tỉnh rồi!" Liên Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554626/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.