Editor: phương nguyenphuong
Betaer: Mẹ Bầu
“Cô muốn cái gì? Cô nghĩ muốn nói ra yêu cầu gì!”
Triển Thiểu Khuynh trực tiếp mở miệng hỏi, trao đổi với người điên một lòng trầm mê trong nghiên cứu khoa học thế giới của mình, hoàn toàn không cần phải quanh co lòng vòng nói bóng nói gió. Trong lúc anh và Triển thị nói chuyện với những nhà khoa học trong phòng nghiên cứu khoa học điên tử, đã tìm được phương pháp, chính là phải đi thẳng vào vấn đề, nói thẳng hỏi thẳng. v
“Anh…Bây giờ anh không cần biết.” Tô liếc mắt nhìn chân của anh, trực tiếp từ chối: “Cho dù biết, bây giờ cũng không thể trả thù lao cho tôi, chờ đến khi cơ thể của anh hoàn toàn hồi phục, tự nhiên tôi sẽ tự mình đòi lấy.”
“Cô muốn đòi cái gì? Có cái gì cần đợi đến khi tôi hồi phục khỏe mạnh thì mới có thể lấy hay sao?!" Triển Thiểu Khuynh càng thêm nhíu chặt chân mày: “Cô hẳn không phải muốn tiền hay quyền lực gì chứ? Vậy cuối cùng là cái gì?"”
“Tôi nói, bây giờ chưa cần phải nói ra ngoài. À, đúng rồi, anh còn chưa biết bây giờ trông mình như thế nào nhỉ?” Tố tự quyết định, tiện tay cầm lấy một cái gương, đưa tới trước mặt Thiếu Khuynh: “Bây giờ anh chỉ có chân trái bị thương nghiêm trọng nhất là còn cần tiếp tục trị liệu. Những bộ phận khác, đã hoàn toàn bình phục, đùi phải của anh…”
“Nói, rốt cuộc cô có yêu cầu gì?" Triển Thiểu Khuynh một cước đánh văng gương, đưa tay giữ chặt tay Tố ở trước mặt anh, cánh tay sắt nắm lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554624/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.