Editor: phuongnguyenphuong
Betaer: Mẹ Bầu
Vén ga giường lên, Triển Thiếu Khuynh liền hoàn toàn hiện ra dưới ánh mặt trời, lộ ra diện mạo vốn có không chút che chắn.
Trừ nửa người dưới bị quấn băng băng gạc thật dày, toàn bộ cơ thể của anh đều để trần lộ ra, tất cả bộ phận từ eo trở lên, không băng bó, không vết thương, ngay cả vết sẹo cũng không để lại!
Liên Hoa sợ ngây người, một ngày, không đúng, chỉ mười hai giờ, trên mặt, trên tay, trên lồng ngực Thiếu Khuynh, tất cả vết thương do bị bỏng, bị xước, bị đánh, toàn bộ đều đã khỏi hẳn rồi!
Hai hàng mi của Thiểu Khuynh khép chặt ngủ an ổn, sắc mặt của anh so với trước khi bị thương còn hồng hào hơn. làn da trắng nõn bóng loáng lộ ra bên ngoài cơ thể trần trụi của anh, nhẵn nhụi mềm mại y như trẻ sơ sinh, hiện tại - loại kỳ tích này lại thật sự xảy ra!
Tố khẽ điều chỉnh lại phương hướng của chiếc giường, nhẹ nhàng nói: “Ừm, hôm nay là giai đoạn thí nghiệm, cơ thể của anh ấy không bài xích thuốc của tôi, cho nên tôi cũng đã chữa hết cả vết thương nhẹ nhất trên người anh ấy.”
Ông cụ Triển trợn mắt há hốc miệng hồi lâu, thậm chí dụi dụi mắt chứng thực không phải mình già rồi mắt mờ, lúc này mới vui mừng nở nụ cười, ông nhẹ nhàng nói với Liên Hoa: "Liên Hoa, con xem, Thiếu Khuynh nó thật sự, thật sự hồi phục với tốc độ làm người ta khó mà tin được …"
Liên Hoa lệ cũng đã rưng rưng, gật đầu một cái, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554623/chuong-268.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.