Edit: Phong Nguyệt
Beta: Sunlia
J hưng phấn đứng lên, lắc Tiểu Bạch không ngừng kêu lên: "Có cách, Tiểu Bạch, tôi nhớ ra rồi!"
"Gầm cái gì mà gầm, anh làm tôi sợ muốn chết! Cha tôi bị thương thành dạng này rồi, anh còn cười được à!" Trong mắt Tiểu Bạch vẫn còn nước mắt, oán hận dùng sức lắc cánh tay đầy thịt của J: "Anh tự đâm đầu vào chỗ chết à! Tâm trạng của tôiu không tốt, còn dám cười tôi giết anh đó! Uổng cho anh còn nói là đệ tử của cha tôi, thế mà anh không đau lòng chút nào, bây giờ tôi sẽ thay cha tiêu diệt anh!"
"Tiểu Bạch, cậu hãy nghe tôi nói! Là tin tức tốt, đúng là tin tức tốt...... Gào khóc, cậu buông tay trước đi, đau quá——" J gào lên cầu xin tha thứ, luôn miệng giải thích rõ: "Tôi nghĩ đến một người, người kia có thể cứu lão đại ——"
"Thật?" Lúc này Tiểu Bạch mới buông lỏng tay, cậu bé lau nước mắt, con mắt đỏ rực giống như con thỏ nhỏ đáng thương, sau khi nghẹn ngào mấy tiếng, cậu bé cau mày hỏi: "Người nào, anh nói xem?"
Thật ra Tiểu Bạch cũng không ôm bao nhiêu hi vọng, mấy ngày qua cậu bé đã thất vọng quá nhiều, mặc dù tình hình của cha đã chuyển biến tốt, bác sĩ nói tính mạng đã không nguy hiểm nữa, nhưng hai chân của cha vẫn không có khởi sắc, nhìn ông nội và mẹ liên lạc bác sĩ của các quốc gia suốt ngày suốt đêm, nhưng không có một người trả lời kết quả khả quan......
Không riêng gì ông nội và mẹ nhiều lần bị đả kích, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554613/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.