Edit: Sunlia
Beta: Phong Nguyệt
Ông phải nói thế nào với Thiếu Khuynh, những bác sĩ chữa khỏi chân cho nó năm năm trước, bây giờ nhìn ảnh chụp x quang của nó, xem quét CT và bệnh án, đều bất đắc dĩ lắc đầu nói không có biện pháp, nói thần kinh bị cắt đứt trừ khi có thể tự mọc lại, nếu không tuyệt đối không thể nào hoàn toàn hồi phục......
"Thiếu Khuynh, con —— con nghỉ ngơi thật tốt, cái gì cũng đừng nghĩ nhiều...." Đến cuối cùng, ông cũng chỉ lộp bộp nặn ra hai câu như vậy, có lẽ giống như Alex nói, ông cần khuyên nhủ con trai nhiều hơn.
"Cha, Liên Hoa, Tiểu Bạch, mọi người cũng đừng đau lòng......" Triển Thiếu Khuynh nhìn vẻ mặt sa sút tinh thần của cha, trong mắt cũng có nước mắt rung chuyển, anh cử động đôi môi nhẹ nhàng nói: "Con không sao, mặc kệ xảy ra chuyện gì, con đều sẽ sống sót...... Cho dù phải vĩnh viễn ngồi xe lăn, con cũng sẽ không chán chường như đưa đám nữa, sẽ không bao giờ để cho mọi người lo lắng nữa......"
"Được —— Được!" Ông vui mừng mà gật gật đầu: "Thiếu Khuynh, cha vĩnh viễn sẽ không buông tay, con an tâm dưỡng bệnh, cha nhất định sẽ tìm được biện pháp cứu trị cho con! Con nghỉ ngơi thật tốt, sẽ không xảy ra tình trạng kia, nhất định sẽ có biện pháp, Thiếu Khuynh, không cho phép con buông tha!"
"Vâng......" Triển Thiếu Khuynh mệt mỏi gật đầu một cái, nói rất lâu rồi, thể lực của anh có chút không chịu đựng nổi.
Bác sĩ thấy thế, tiến lên khuyên can ba người thăm bệnh rời đi, để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554612/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.