Edit: Sunlia
Beta: Phong Nguyệt
"Liên Hoa ——" Bước chân Triển lão gia lảo đảo tiến lên đỡ cô dậy: "Con đang làm cái gì vậy, cái gì bác cũng biết, việc này không có quan hệ gì với con! Con không cần ôm hết lên thân mình, không phải là lỗi của con......"
"Bác Triển, nếu như không phải là con ngoan cố ở trong biệt thự Liên gia, trận hỏa hoạn này chỉ là sẽ đốt cháy phòng ốc, sẽ không làm cho Thiếu Khuynh bị thương, nếu như không phải là con ngủ mê man, Thiếu Khuynh cũng sẽ không dụng tâm giúp con với Tiểu Bạch như vậy, để cho mình thương nặng như vậy......" Một chút ý thức của Liên Hoa tự trách.
Cô bị ác cảm của những tội ác này ép lên gần như sụp đổ, mới vừa thấy Thiếu Khuynh bị trọng thương ở trong phòng bệnh, cô quả thật hận tại sao không phải là mình bị thương, cô tình nguyện là mình nằm ở nơi đó, cũng không nguyện ý khiến Thiếu Khuynh lại rơi vào bóng tối một lần nữa!
"Con bé ngốc, con nói lời như thế, sẽ làm Thiếu Khuynh đau lòng dường nào đấy......" Triển lão gia kéo Liên Hoa đến bên cạnh mình ngồi xuống: "Con mới vừa cầm lại đồ trước kia, nghĩ ở tại nhà cũng là hợp tình lý, bác nghe lão Lãnh nói lại lời nói của Tiểu Bạch, con ngủ mê man cũng là bởi vì Thiếu Khuynh sợ con đau lòng, để cho con uống cà phê ngủ thiếp đi, vậy làm sao sẽ là lỗi của con đây? Lại nói trong hiện trường hoả hoạn Thiếu Khuynh xả thân cứu con và Tiểu Bạch, nó là người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554611/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.