Edit: Phong Nguyệt
Beta: Sunlia
"Đừng thừa nước đục thả câu, nói nhanh một chút đi!" Tiểu Bạch vô cùng gấp gáp, trực tiếp một quyền đi lên, thúc giục J nói nhanh lên một chút: "Người phụ nữ nào, chính là anh nói người đó có thể cứu cha tôi sao?!"
"Đúng vậy, chính là người đó! Tôi nhớ được khi đó, chính tôi lật xem văn bản trong máy vi tính, lại bị một người phát hiện! Người kia cũng là cao thủ máy tính, theo dõi dấu vết của tôi thì bắt đầu truy kích tôi, tôi bị dọa sợ lập tức ngăn ra tất cả số liệu, xóa đi tất cả nhật ký lại không dám login!" J sờ lỗ mũi một cái, nói đến lúc ấy không có loại chuyện chạy trốn, có chút ngượng ngùng: "Tài nghệ đối phương không yếu, mặc dù còn không cách nào truy tìm đến địa chỉ của tôi, nhưng sự kiện này dọa tôi, đó còn là lần đầu tiên tôi xâm lấn máy vi tính mà bị người khác phát hiện!"
J dừng một chút, nói tiếp chuyện xảy ra lúc đó: "Sau khi tôi yên lặng thật lâu, nhưng qua đoạn thời gian đó, tôi lại không nhịn được trong lòng ngứa ngáy, nghĩ tới thời gian trôi qua lâu như vậy, người kia không thể nào luôn phòng bị tôi, hơn nữa kỹ thuật của tôi cũng đề cao, làm sao có thể lại bị bắt được đây? Đổi IP bày vô số đường lui, tôi lại lần nữa xâm nhập cái trụ sở kia, nhưng người kia hình như thật vẫn luôn nghiêm túc ôm cây đợi thỏ, tôi mới vừa vặn khống chế năm máy vi tính ở đó, bị cô ta phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554614/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.