Edit: Phong Nguyệt
Sáng sớm, khi Liên Hoa tỉnh lại, phát hiện con trai nằm ở ngực mình, mà mình, nằm ở trong ngực Triển Thiếu Khuynh.
"Chào buổi sáng." Đang dịu dàng nhìn hai mẹ con Triển Thiếu Khuynh cười nói, cũng cúi đầu xuống, hôn xuống cái trán của Liên Hoa: "Đây là hôn chào buổi sáng, cũng là hôn ăn mừng, ăn mừng em bắt đầu từ hôm nay có thể tự do, chẳng qua có một chuyện cần phải cấm!"
"Em đã không cần nhốt thêm trong phòng rồi hả?" Liên Hoa nhíu mày hỏi Triển Thiếu Khuynh, lấy được gật đầu của hanh, cô lập tức hung hăng đẩy anhxuống giường, tức giận cắn răng nói: "Em muốn làm chuyện thứ nhất chính là muốn đuổi anh ra ngoài! Anh...Anh đáng ghét!"
Triển Thiếu Khuynh từ bên giường trên thảm bò dậy, nhưng mà trên mặt lại không thấy vẻ tức giận, hắn cười đến giống như mèo con đã thỏa mãn, tà tà nói: "Được, anh đi ra ngoài, Liên Hoa, để anh nhắc nhở em một câu,tối hôm qua em cũng rất hưởng người đáng ghét nha ——"
"Bùm!" Một cái gối đập về phía mặt của Triển Thiếu Khuynh, hắn tay mắt lanh lẹ bắt được, lại nhìn một người đã thẹn quá thành giận, sờ mũi một cái, bàn chân bôi dầu chạy.
So sánh thu hoạch tối hôm qua, sáng sớm hôm nay Liên Hoanổi giận căn bản vì không đáng nói đến, hắn thừa dịp Tiểu Bạch ngủ lật người, ôm Liên Hoa hôn, hôn lấy nàng từ trong giấc mơ tỉnh dậy, làm cho cô không thể không đi theo tiết tấu phập phồng của hắn......
Khó được cùng Liên Hoa cùng giường chung gối, hắn như thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554590/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.