Edit: Phong Nguyệt
"Mẹ! Mẹ buông tay a, con muốn nhìn!" Tiểu Bạch dùng sức lôi kéo tay Liên Hoa đang che cặp mắt của bé, kêu la nói, "J rốt cuộc gửi tới chứng cớ gì, mẹ để con xem thử a! Tại sao che đôi mắt của con, con một cái cũng không có thấy!"
Liên Hoa một mực che mắt con trai, quay đầu liếc mắt nhìn hình trong máy vi tính, nhanh chóng đóng cửa sổ, lại khép lại tắt Laptop, cô lúc này mới buông lỏng tay ra.
Tiều Bạch ôm lấy không ngừng giãy giụa, Liền Hoa nói thật: "Bảo bối, J tìm được chứng cớ rất nghiêm trọng, lấy tuổi con bây giờ vẫn không thể nhìn...... Con ngoan ngoãn không nên nháo, lần này liền nghe lời của mẹ, có được hay không?"
Khóe miệng Tiểu Bạch thoáng rũ xuống, có thể vừa nhìn thấy liền Liên Hoa nghiêm mặt, cũng biết không cách nào nữa thuyết phục mẹ. Bé không thôi nhìn máy vi tính của mình một chút, nhẹ nhàng hỏi "Thật không thể để cho con xem a...... J tìm được chứng cớ hữu dụng không? Là phương diện nào đây?"
Đầu nhỏ của Tiểu Bạch Vút Vútchuyển động, chứng cớ bị mẹ nghiêm lệnh cấm chỉ không cho bé nhìn, có lẽ chính là loại cấm trẻ nhỏ. Nhưng cụ thể là chứng cớ gì, có lẽ là kẻ thù của mẹ giết người phóng hỏa buôn lậu thuốc phiện phản động cũng không nhất định? Nếu như là vậy, như vậy kẻ thù của mẹ nhất định phải chết!
"Tiểu Bạch, J gởi tới cái này con là thật không thể nhìn, cho nên cũng không cần nhớ kỹ, con ngoan ngoãn nghe lời, không nên hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554591/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.