Edit: Phong Nguyệt
"Còn dám cảm thấy uất ức?!" Triển Thiếu Khuynh càng thêm bất mãn, vươn tay ra muốn hung hăng gõ đầu nhỏ con trai mình, để cho bé còn dám suy nghĩ như vậy!
Nhưng vừa nghĩ tới hai ngày một đêm trước, nghĩ đến tình cảm khắc sâu giữa Tiểu Bạch và Liên Hoa, mặc dù giữa mẹ con bọn họ có khúc mắc nhỏ bé, nhưng mặc cho nó phát triển cũng không phải là biện pháp, anh là người đàn ông đã làm cha, hiện tại không nên nghĩ thay Liên Hoa xử phạt con trai không có lương tâm này, hay là trước giải thích rõ tất cả nguyên nhân cho Tiểu Bạch nghe, đưa vấn đề bóp chết từ trong trứng nước.
Bất đắc dĩ, Triển Thiếu Khuynh nắm tay của con trai, nhẹ nhàng nói ra: "Tiểu Bạch, cha và mẹ là người hiểu rõ con nhất, còn phải cộng thêm ông nội, chúng ta chỉ biết sủng ái con, bất luận như thế nào cũng tuyệt đối sẽ không ghét bỏ con! Hiện tại cha cũng biết trên người con để lại vết thương, cũng sẽ vô cùng hy vọng có thể khiếntất cả chúng nó đều biến mất, đây chẳng qua là một cái nguyên nhân, bởi vì thấy bọn nó, cha sẽ vô cùng đau lòng, sẽ nghĩ tới khi đó con bị thương sẽ đau biết dường nào, loại đau này sẽ gấp trăm lần nghìn lần khiến cha cảm nhận được!"
"Hả?" Tiểu Bạch không hiểu nhiều lắm hơi nhíu lông mày, bé không biết rõ, loại phương diện tình cảm này đã vượt qua năng lực lý giải của bé rồi.
Triển Thiếu Khuynh vì con trai nêu ví dụ: "Giống như...... Giống như hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554589/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.