Edit: Thanh Xuân.
Nói xong, Triển Thiếu Khuynh buông Liên Hoa ra, mình ngồi trở lại xe lăn từ từ muốn đi ra cửa.
"Mẹ, mẹ tới đây!" Tiểu Bạch ở trên giường phát điên, mặc kệ vết thương trên người mà vẫn nhảy dựng lên, nhìn bóng lưng Triển Thiếu Khuynh rời đi rống: "Ai cho chú hôn mẹ con, mẹ chỉ là của một mình con, chỉ có con mới được hôn! Cho dù chú là ba con, cũng không được động tay động chân với mẹ con!"
"Em đi xem một chút Tiểu Bạch, không cần phải để ý đến anh, anh sẽ không để lời của con trong lòng, em yên tâm." Triển Thiếu Khuynh hết sức quan tâm Liên Hoa nói, ánh mắt của anh nhìn về phía con trai mang theo một ít đấu tranh. Anh thương Tiểu Bạch cưng chiều con trai đi nữa, anh cũng sẽ không thay đổi ước nguyện ban đầu với Liên Hoa, cái anh muốn vẫn chỉ có Liên Hoa, Tiểu Bạch coi như là quà tặng mua một tặng một, trong lòng anh thích nhất cũng chỉ có cô gái nhỏ của mình.
Tiểu Bạch lăn qua lộn lại nhưng mà cũng chỉ là những mánh khóe này, khóc lóc la hét để cướp sự chú ý của Liên Hoa, khiến Liên Hoa chú ý Tiểu Bạch mà bỏ rơi anh, Liên Hoa sẽ vì hiện tại con trai bị thương mà mềm lòng thiên vị, nhưng khi Tiểu Bạch trở thành thói quen, lúc Tiểu Bạch vừa thấy người cha là anh mà nói những lời này, nhất định Liên Hoa sẽ tức giận.
Hừ, tiểu quỷ, phải nói cho dù con là con ta, cũng không thể ngăn cản ta yêu người phụ nữ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554538/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.