Mục Thần thật sự bị Tiểu Bạch hù sợ, anh không nhịn được giơ tay lên, sờ trán Tiểu Bạch: “Nếu như không phải té hỏng đầu thì có phải là sốt rồi không? Con là Tiểu Bạch sao, thật sự là Tiểu Bạch à? Vậy con đang luyện nói chuyện cười hả, nếu như vậy thì chuyện này thật sự không buồn cười đâu?” Tiểu Bạch quả thật rất không bình thường rồi, chẳng lẽ té từ trên lầu xuống, liền bị xuyên không?!
Nhưng cũng không đúng, nếu như tính tình Tiểu Bạch thay đổi lớn thì biểu hiện ở trước mặt Liên Hoa cũng rất kỳ lạ, nhất định sẽ làm cho Liên Hoa phát hiện tỉnh ngộ! Anh chỉ là một tuần không gặp Tiểu Bạch, làm sao tính tình Tiểu Bạch có thể trở nên như vậy, sao bỗng nhiên thân thiết đối với anh như thế!
Mục Thần nhìn Tiểu Bạch giống như nhìn người ngoài hành tinh, trước kia anh đã vô số lần mong đợi Tiểu Bạch có thể làm nũng đối với anh, vẻ mặt vui vẻ hòa nhã với anh, lqd nhưng bây giờ Tiểu Bạch thật sự đã như vậy, nguyện vọng của anh đã được thực hiện, nhưng lại làm cho anh cảm thấy rợn cả tóc gáy!
“Con không có sốt!” Tiểu Bạch cau mày, phủi tay Mục Thần xuống, nhỏ giọng càu nhàu một tiếng, là mấy người có mùa xuân... Mục Thần không ra tay nữa, khả năng mẹ bị ông cha gặm đến xương cũng không còn rồi!
Tiểu Bạch bắt lấy Mục Thần rồi nghiêm mặt nói: “Chú Mục, con nói thật, không phải nói chơi! Chú phải theo đuổi mẹ con, không thể để cho những người khác vượt lên trước, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554539/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.