“Tự tôi đi!” Triển Thiếu Khuynh cắn răng, người con gái anh ngày đêm nhớ mong ở ngay trước mắt, anh không thể nào để cô trở về như vậy được. Dù sao quá trình khôi phục khó coi nhất cô cũng đã nhìn thấy, anh còn giấu cái gì nữa, chẳng lẽ dũng khí đi gặp cô cũng không có sao!
Trực giác nói cho anh biết, Liên Hoa sẽ không vì anh tàn tật mà ghét bỏ anh, nen sẽ không cảm thấy quá trình khôi phục của anh khó coi, cho dù mới vừa rồi anh té nhào, làm các trò hề trên đất, cô cũng không chán ghét anh, ở trong mắt của cô, những thứ này không khó coi.
Di chuyển xe lăn, Triển Thiếu Khuynh nhẹ nhàng đến bên cạnh Liên Hoa, cô vẫn cúi đầu, cô cũng không chú ý anh tới gần.
Đi tới bên cạnh Liên Hoa, Triển Thiếu Khuynh nghiêng người nhìn động tác của Liên Hoa, cô đang hết sức chuyên chú vẽ tranh, đường cong tinh tế trong bản nháp còn chưa nhìn ra cô vẽ cái gì, chỉ là nhìn ra giống như hình dáng của một người cao lớn.
Nhưng toàn tâm Liên Hoa đều tập trung tinh thần chuyên nghiệp mang cô hoàn toàn chìm đắm trong không gian của riêng cô, anh không dám lên tiếng quấy rầy, chỉ lẳng lẳng ở bên cạnh cô, nhìn ngón tay như ngọc linh hoạt múa bút, mô tả tranh vẽ trên tờ giấy trắng nõn.
Chợt, tờ giấy màu trắng như con bướm tán lạc trên đất làm hấp dẫn sự chú ý của anh, chậm rãi khom lưng xuống, Triển Thiếu Khuynh cầm lên mấy tờ giấy phác hoạ, nghiêm túc nhìn.
Phía trên đơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554456/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.