Trước gương, vài vị chuyên gia phục hồi chức năng nghiêm túc nhẹ giọng nói chuyện, không ngừng sữa lỗi, hướng dẫn chuyên nghiệp nhất hữu hiệu nhất, mà Triển Thiếu Khuynh ở giữa đang bị bọn họ vây quanh, vuốt mồ hôi luyện tập tuôn như mưa.
Trên người anh quấn đầy dây xanh xanh đỏ đỏ, được kết nối với các thiết bị điều trị ở một bên đang phát ra tiếng bíp bíp, anh ngẩng đầu đứng trên máy chạy bộ phục hồi chức năng chế tạo đặc biệt, cố gắng hết sức ổn định cơ thể, dùng sức nâng hai chân chuyển động, anh bước từng bước một.
Như là trẻ con tập đi, bước chân của Triển Thiếu Khuynh luôn không thể điều khiển, bước ra mỗi bước đều xiêu xiêu vẹo vẹo. Anh cau mày, dưới sự hướng dẫn của chuyên gia phục hồi chức năng liên tục chỉnh sửa lực đạo, liên tục thử nhấc chân bước đi, phản ứng đau đớn chân thực của cơ thể khiên khuôn mặt anh tái nhợt vô lực, làm cho người ta vừa nhìn đã biết rõ hai chân của anh đau đớn giống như dao cắt, đối với bệnh nhân phục hồi chức năng giống như một loại tra tấn dưới địa ngục, đau tận xương cốt mới có thể dục hỏa trùng sinh(*).
(*) Dục hỏa trùng sinh: dấn thân vào biển lửa tự thiêu sau đó được sống lại (editor: cái này ta chỉ hiểu nôm na vậy thôi...)
Nhìn khuôn mặt tuấn lãng củaTriển Thiếu Khuynh đã tràn đầy giọt mồ hôi to bằng hạt đậu, đã không còn một chút huyết sắc, nhưng đôi mắt sáng ngời lại lóe ra ánh sáng ý chí chiến đấu cố chấp, ánh mắt sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554455/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.