Liên Hoa mắt điếc tai ngơ, bây giờ cô không nghe bất kì âm thanh nào cả, tất cả tinh thần đều tập trung ở búc hoạ này.
Lâu rồi cảm xúc của cô không phong phú như vậy, mấy chục tấm phác hoạ vừa rồi cũng không miêu tả được bản lĩnh của Triển Thiếu Khuynh, cô nhất định phải dốc hết sức để vẽ, mới có thể vẽ ra cái tư thái rung động đó, cô muốn vẽ ra mới vừa rồi nhìn lướt qua tinh tuý và thăng hoa, tuyệt đối càng thêm rung động hoàn mỹ!
Tờ giấy đang vẽ này sinh động hơn, đường nét và bút pháp linh hoạt hơn, động tác, tư thái mạnh mẽ và ngoan cường, lòng Liên Hoa cũng bị cảm động, linh cảm của cô đã lâu không xúc động, sẽ vẽ bức hoạ ở nơi này!
Rốt cuộc, cuối cùng cũng kết thúc, Liên Hoa nhắm mắt lại, thở dài thoả mãn.
Triển Thiếu Khuynh nhẹ nhàng cầm lên bản vẽ Liên Hoa vừa mới hoàn thành, trên tấm hình vẫn là anh, đường nét trắng đen rõ ràng súc tích không đơn giản, hình dáng của anh như đao khắc kiên cường, có nghị lực, toàn tâm toàn ý rèn luyện mà bắp thịt và xương cốt lộ ra tinh thần bất khuất, ngay cả mồ hôi cũng là trang sức hoàn mĩ, tôn lên thần thái của anh, đổi thành cố gắng.
Tấm hình vẽ này không giống với vẻ mặt và động tác của mấy chục tấm ảnh khác, hội tụ tất cả một thân phong cách tinh thần phấn chấn, so với tất cả bản vẽ vừa rồi càng thêm mê người, càng thêm rung động, làm cho người ta không thể rời mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554457/chuong-113-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.