"Thịnh Thế Liên Hoa không phải là một tay tôi bồi dưỡng lớn mạnh như FL, nó vẫn còn rất kém cỏi, không thể hợp tác lâu dài với Mộ Nguyệt.” Liên Hoa công bằng bình luận, “Tôi lấy thân phận là bạn anh đề nghị, nếu như là thiết kế trong thời gian ngắn, thì tìm Thịnh Thế Liên Hoa cũng được, nhưng nếu là thiết kế trong thời gian dài, anh phải suy nghĩ cẩn thận, không thể làm việc theo cảm tính.”
Mục Thần suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý: “Cuối cùng cũng biết khi em tĩnh táo sẽ mạnh mẽ đến cỡ nào rồi, việc làm ăn đến trước mặt còn đẩy ra ngoài. . . . Nhưng nếu em trở lại thành phố K, tôi sẽ đợi Thịnh Thế Liên Hoa phát triển, đợi đến lúc nó đầy đủ trình độ thì em sẽ không cự tuyệt hợp tác chứ?”
"Dĩ nhiên."
Hai người thuận miệng tán gẫu, giống như việc lúng túng vừa rồi chưa từng xảy ra, xe chạy một mạch, chậm rãi dừng ở trước cửa.
Thân sĩ Mục Thần sau khi xuống xe liền mở của xe cho Liên Hoa, tạm biệt cô: “Ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm một chút.”
"Ừ." Liên Hoa vẫy tay, xoay người đi vào cửa.
"Liên Hoa!" Mục Thần vẫn nhìn bóng lưng của cô, chợt kêu lên, “Bất luận như thế nào, ít nhất chúng ta vẫn là bạn chứ?”
"Vẫn là bạn, luôn luôn là bạn.” Liên Hoa mỉm cười, nhìn vẻ mặt vui mừng của Mục Thần, lại vẫy tay một lần nữa, đi vào trong nhà.
Nghe bên ngoài tiếng động cơ bắt đầu chuyển động, âm thanh xe hơi đi mất, Liên Hoa bất đắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554388/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.