"Tiểu Bạch, mẹ rất ngoan ngoãn, không hề làm gì cả, thật thật!” Liên Hoa giải thích.
"Hừ, trẻ con ba tuổi mới có thể tin mẹ!” Miệng của Tiểu Bạch cong lên, “ Nhất định là có người đàn ông nào làm cái gì với mẹ, mùi vị trên người mẹ là của người khác! Ngay cả quần áo cũng đổi, mẹ, mẹ đừng làm con sợ, ai làm hư đồ của mẹ? Có phải là Mục Thần bại hoại không?
Tiểu Bạch nghĩ tới đây, quả thật phát điên, gào tới gào lui ở trên giường: “A a a! Con biết ngay mà, hắn là tên bại hoại! Tại sao con có thể giao mẹ cho hắn chứ, tạm thời cũng không được! Ở Mĩ, lúc ôm người phụ nữ khác cũng nhìn lén mẹ, huống chi bây giờ là ở một mình với mẹ! Ở sân bay, rõ ràng hắn muốn đi, nhìn thấy mẹ liền không nhúc nhích, liều chết ở lại, việc này đã xảy ra chuyện!”
"Tiểu Bạch!" Liên Hoa thấy con trai càng nói càng quá đáng, những từ ngữ kia không nên toát ra từ miệng của một đứa bé, cuối cùng cũng thét lên, “Chú mục không làm gì cả, một chút thiệt thòi cũng không có, con không cần suy nghĩ loạn lên nữa!”
"Mẹ, vậy mẹ phải bảo đảm với con, không động lòng với bất cứ kẻ nào, không được đối với người khác, càng không thích Mục Thần bại hoại!” Mắt to của Tiểu Bạch nhìn chằm chằm, ngay cả nháy mắt cũng không có.
Liên Hoa liên tục bảo đảm: “Được được, mẹ bảo đảm, chỉ có một người là Tiểu Bạch.”
"Như vậy con sẽ không tin, tất cả sách đều nói, phụ nữ đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554389/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.