“Cái gì sẽ không thua, anh cho rằng là giành giật món đồ chơi sao?” Liên Hoa không vui nói.
Giờ phút này, cô chỉ có thể cười đùa như vậy để chấm dứt đề tài. Nếu như tại đây cô nói với Mục Thần câu gì đó, có lẽ sẽ là thời điểm chấm dứt quan hệ của hai người, dù sao cũng là bạn bè hợp tác bốn năm, cô thật không hi vọng hai công ty sẽ ở giữa hận thù bởi vì tình cảm cá nhân.
“Đúng, hơn nữa còn vì món đồ chơi đó mà chiến đấu với vạn người” Mục Thần bị lời nói đùa giỡn của Liên Hoa làm ủ rũ, không có ý chí chiến đấu, “Hừ, bất quá tôi sẽ cố gắng chiến thắng, sẽ không thua bất cứ ai. Tôi không có nói đùa, Tiểu Bạch cũng được, FL cũng được, Thịnh Thế Liên hoa cũng được, tôi đều có ý đồ với bọn họ”
Mục Thần tràn đầy tự tin đá lông nheo với Liên Hoa, khẽ cười nói: “Liên Hoa, mặc dù em làm như không nghe thấy lời của tôi, nhưng bây giờ không nên nói bất cứ chuyện gì, chúng ta đều không biết trước được tương lai, em thấy thế nào?”
Liên Hoa cười gật đầu một cái, thả lỏng nói, “Tôi không dự tính cho tương lai, giống như anh cũng không cần phải đặt ra tương lai, ngày mai có rất nhiều khả năng, lúc nào anh cũng có thể thay đổi ý định. Mặc kệ là như thế nào, tôi hi vọng anh có được hạnh phúc, hạnh phúc có nghìn vạn khả năng, à, có câu nói như thế nào. . . . Ồ! Hiện tại anh không tìm được người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554387/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.