Lâm Vân hơi nhăn lông mày:
- Chẳng lẽ người của Tử Vân Điện lại không thích xưng hô như vậy?
Tu sĩ này lắc đầu:
- Cũng không phải như vậy. Trên thức tế thì tu sĩ của Tử Vân Điện không quan tâm người khác gọi như thế nào. Nhưng có một số tu sĩ thích vuốt mông ngựa, cho nên nếu ai nói thẳng tên của Tử Vân Điện ra, mà không có chữ Tiên Cung, thì sẽ bị họ đuổi giết. Về sau không có người nào của Tử Vân Điện ngăn cản, nên thời gian dài, mọi người đều gọi như vậy.
Lâm Vân cười lạnh một tiếng. Tử Vân Điện đúng là làm trò hề. Đang định hỏi tiếp thì một tiếng rít gào truyền tới. Cả thương đội và tiêu sư nghe thấy thanh âm này, sắc mặt liền trở nên khó coi. Thậm chí còn có người ngồi bệt xuống mặt cát.
Tiếng thét gào này rất lớn, thậm chí có cảm giác như bị xé rách màng tai. Lâm Vân thấy sắc mặt của đám thương nhân và tiêu sư đều trắng bệch. Chứng tỏ bọn họ rất sự hãi tiếng kêu đó.
Lâm Vân phóng thần thức kiểm tra. Đó là hơn mười con yêu thú kỳ lạ biết bay. Tuy nhiên bọn chúng đang đuổi theo bốn tên tu sĩ.
Những con yếu thú này tuy có một sừng, nhưng toàn thân của chúng như được làm từ cát vậy. Trên lưng chúng có những vết gai nhọn, chạy dọc theo lưng. Răng nanh của chúng mọc xỉa ra bên ngoài, nhìn có vẻ sắc nhọn. Đây là yêu thú gì mà xấu xí như vậy? Hơn nữa tu vị không hề kém. Con thấp nhấp cũng là cấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418737/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.