Ánh mắt của Lâm Vân trở nên lạnh lẽo. Hắn đã khẳng định trong mấy người đó có Vũ Đình và Mông Văn. Ít nhất là có Vũ Đình trong đó. Lại là Tử Vân Điện, xem ra ân oán giữa mình và chỗ đó khó mà xóa bỏ được.
Thấy ánh mắt của Lâm Vân đáng sợ như vậy, Tân Nhai không biết hắn đang nghĩ gì, nhưng y không hề sợ hãi. Bởi vì y biết cho dù Lâm Vân có dùng toàn lực ra tay, cũng không phải hai ba chiêu là giải quyết được mình. Huống hồ y tin rằng Lâm Vân không phải muốn ra tay, mà là đang nghĩ tới việc khác.
- Nếu đạo hữu không chê, có thể đi cùng tới Úy Tinh, nói không chừng chúng ta ại gặp được kỳ ngộ nào đó. Xong việc thì cậu có thể tới Ma Cốc Tông của tôi chơi.
Tân Nhai cười nói.
Thông qua buổi nói chuyện này, Lâm Vân biết Tân Nhai không phải là hạng người xảo trá. Nên cũng cười trả lời:
- Tôi tên là Lâm Vân, được làm quen với huynh đài, tôi rất cao hứng. Chắc chắn tôi sẽ tới Ma Cốc Tông làm khách. Nhưng hiện tại tôi còn có vài việc phải giải quyết ở đại lục Thiên Hồng. Một khi làm xong chuyện ở đây, tôi nhất định sẽ tới Hạt Nguyên Tinh.
Tân Nhai thấy Lâm Vân nói ra tên của hắn, cũng rất cao hứng. Dù y không hiểu một tu sĩ cấp cao như vậy còn quan tâm thế tục làm gì. Nhưng y không có hỏi nhiều. Chỉ lấy một viên ngọc truyền tin đưa cho Lâm Vân:
- Đây là ngọc truyền tin của tôi. Lúc tới Hạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418736/chuong-445.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.