- Anh…Đến bây giờ, còn giả vờ.
Nhược Sương tức giận chỉ bộ ngực của mình.
- Vậy à, vậy anh thử xoa bóp xem thế nào.
Lâm Vân nói xong, liền đặt hai bàn tay lên bộ ngực đầy đặn của Nhược Sương, không ngừng nắn bóp.
- A…Đừng…
Nhược Sương là một cô gái chưa thành thục, làm sao chịu được long trảo thủ của Lâm Vân. Cả người liền mềm nhũn, suýt nữa ngã vào ngực của hắn.
Lâm Vân cười ha hả, ôm Nhược Sương lền giường nói:
- Anh đi đây. Đêm nay không cho phép dùng thần thức nhìn trộm anh đấy. Nếu không thì anh sẽ dùng gia pháp.
Nói xong, Lâm Vân liền đi xuống tầng, đảo mắt đã biến mất.
- Anh chàng vô lại này.
Khuôn mặt của Nhược Sương đã đỏ bừng, cả người vẫn mềm oặt, chỉ lầm bầm
- Việc lần trước, nhất định là anh ấy cố ý. Động tác lần trước không khác gì lần này. Lúc chị Vũ Tích trở về, phải méc với chị ấy với được. Hừ, còn dùng gia pháp…
Nhược Sương thì thào nói hết câu, khuôn mặt bỗng trở nên ôn nhu. Trong lòng thầm nghĩ, có gia đình thật là tốt..
Lâm Vân vừa đi đường vừa cười thầm Nhược Sương. Hắn đương nhiên biết lần đó là hiểu lầm. Hắn tuyệt đối không có chủ tâm vê ngực của Nhược Sương. Cho dù muốn vê, thì đã có Vũ Tích rồi. Nhưng lần đó hắn có vê vài cái, đúng là muốn xem chỗ đó của Vũ Tích có phát triển hơn không mà thôi. Tuy nhiên, những việc như vậy không thể thừa nhận.
Lúc Lâm Vân vừa tới đại viện của Lâm gia, Vũ Tích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418674/chuong-383.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.