Lúc Lâm Vân trở về, Vũ Tích không có ở nhà. Thử phóng thần thức ra ngoài, thì thấy vợ mình đang ở chỗ lão gia tử. Trong lòng tự nhủ, chắc Vũ Tích tới đó gọi mình. Đang định gọi điện thoại thì Nhược Sương đi lên.
- Lão gia tử gọi chị Vũ Tích tới đó rồi. Bởi vì có việc nhưng lại không tìm thấy anh, nên lão gia tử đã dặn, nếu anh trở về nhà thì quay lại đó.
Nhược Sương thấy Lâm Vân trở về, liền rất cao hứng. Vội vàng truyền lời cho Lâm Vân.
- Còn chiếc điện thoại này là chị Vũ Tích nhờ em đưa cho anh. Chị ấy nói rằng anh nhớ mang theo thường xuyên để liên lạc cho tiện.
Nói xong, Nhược Sương đưa một chiếc điện thoại màu xanh cho Lâm Vân.
Lâm Vân nhận lấy điện thoại thì phát hiện tay của Nhược Sương hơi run.
- Nhược Sương, chờ khi em và Tĩnh Như Trúc Cơ, chúng ta cùng nhau đi lên mặt trăng nhé?
Vũ Tích đã nói chuyện của Nhược Sương cho hắn. Nếu hắn lại giả vờ hồ đồ, thì thật có lỗi với nàng.
Đây là lần đầu tiên Nhược Sương nghe thấy Lâm Vân hứa hẹn. Vì quá kích động mà quên trả lời. Chỉ sững sờ nhìn Lâm Vân.
Lâm Vân thầm than một tiếng. Người không phải cỏ cây, làm sao có thể vô tình. Nhược Sương coi như là một người cửa nát nhà tan. Hiện tại, trừ hắn và Vũ Tích ra, nàng ấy đã không còn nơi nương tựa. Nàng ấy và Tĩnh Như đều là những cô gái tốt, nhưng tình yêu của bọn họ lại khác nhau.
Lâm Vân thầm nghĩ, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418673/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.