- À, thưa ngài Bala, Lâm tiên sinh nói rằng, cậu ta chỉ trợ giúp những quốc gia trả tiền mà thôi. Mà quốc gia của các ông nói rằng các ông không gặp nguy hiểm, nên Lâm tiên sinh đã quyết định trả lại tiền.
Tần Vô Sơn châm chọc nói.
Vị đại biểu này chỉ biết tức giận ngồi xuống. Rõ ràng là tên Lâm Vân kia ngứa mắt với số tiền bọn họ trả.
Nhưng không sao cả, Kỷ Minh không thiết lập căn cứ ở trên quốc gia bọn họ. Cho dù bọn chúng muốn xâm lấn, thì cũng tới xâm lân Hoa quốc trước. Không cần tiền càng tốt, tiết kiệm được một khoản. Vị dại biểu kia cười lạnh. Chỉ là hơi buồn bực, khi các quốc gia đều có tên trên danh sách, nhưng quốc gia của bọn họ lại không có. Hơn một triệu đô la không phải là tiền sao?
Brown thấy Lâm Vân công khai danh sách, trong lòng rất tức giận. Đồng thời cũng xấu hổ vô cùng. Bề ngoài bọn họ là nước cạnh tranh với Hoa quốc mạnh mẽ nhất, cuối cùng lại là quốc gia trả nhiều tiền nhất. Điều này khiến quốc gia của y bị các quốc gia khác đem ra làm trò đùa.
Mà tên Lâm Vân kia thật là ngu ngốc, không biết đạo lý tiền tài không thể lộ ra ngoài sao? Rõ ràng tiết lộ danh sách trả tiền như vậy.
- Trung úy Brown, quốc gia của các ông quả nhiên là tài đại khí thô. Vừa lấy ra là mấy chục tỷ đô la. Bội phục, bội phục.
Mấy đại biểu quốc gia thân với nước Mĩ đều đi lên mỉa mai Brown. Nước Mĩ rõ ràng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418675/chuong-384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.