- Lang Thang vốn là một kẻ lang thang. Không nghĩ tới phải không? Tuy nhiên y thuật của hắn thật sự lợi hại, mình đã tận mắt nhìn thấy, không giả đâu. Vừa rồi hắn chỉ tùy tiện bắt tay của Trương Nhạc là biết Trương Nhạc có bệnh, nên không giả được. Mà cậu muốn nhờ y thuật của hắn, chẳng lẽ cậu có bệnh gì à?
Nói tới đây, Dương Vân đột nhiên giảm thanh âm, ranh mãnh nói vào tai của Đường Uyển:
- Chẳng lẽ là sảy thai à?
- Đi chết đi, không ngờ cậu bây giờ lại lưu manh như vậy.
Đường Uyển bị Dương Vân trêu ghẹo khiến mặt đỏ bừng. Biết là Dương Vân nói đùa với mình, nên vẫn giải thích:
- Ông nội của mình bị bệnh nhiều năm rồi. Đã mời rất nhiều thầy thuốc trong và ngoài nước, nhưng đều không có ai chữa trị khỏi hẳn. Thậm chí bệnh tình của ông nội càng ngày càng nặng. Cậu xem có thể hay không bảo Lang Thang giúp ông nội của mình chữa bệnh?
- Đợi lát nữa mình hỏi Lang Thang xem. Về phần Lang Thang nghĩ thế nào, mình không biết. Tuy mình thấy hắn rất giỏi về lĩnh vực ngoại khoa. Nhưng bệnh của ông cậu là có phải là sở trường của hắn không mình cũng không dám khẳng định. Tí nữa mình gọi hắn tới, cậu hỏi kỹ càng xem. À, mà Đường Uyển, cậu đã sắp ba mươi rồi, sao còn chưa kết hôn? Mình còn tưởng rằng lần tụ hội này cậu sẽ không tới chứ?
Dương Vân thấy thần sắc của Đường Uyển có chút u sầu, lại không biết vì nguyên nhân gì.
- Ài, không nói tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418614/chuong-323.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.