Phùng Húc Tùng rất mất hứng, đi tới kéo tay Trương Nhạc ra nói:
- Chúng tôi có bệnh nên không trèo cao được người có tiền như cậu. Trương Nhạc, chúng ta đi sang bên kia xem.
Mà ngay cả Đường Uyển đều nhăn mày với anh chàng mà Dương Vân dẫn theo này. Anh chàng này cho nàng ấn tượng đầu tiên không tồi. Chỉ riêng đôi mắt u sầu của hắn, khiến nàng rất đồng tình. Không nghĩ tới hắn lại là một người nông cạn. Ngươi không thích làm bằng hữu với người khác, thì thôi. Cần gì lúc nắm tay người khác lại nói có bệnh. Đó là ý gì vậy?
Mọi người xung quanh đều im lặng, Dương Vân thì mang theo vẻ mặt xấu hổ và thất vọng. Nàng rất hối hận vì đã dẫn theo Lang Thang tới đây. Thậm chí còn hối hận vì tham gia cuộc tụ hội này.
Trương Nhạc không biểu lộ phẫn nộ như những người khác, chỉ là ngạc nhiên nhìn Lang Thang, không lên tiếng.
- Cậu sao vậy?
Phùng Húc Tùng đã thấy thái độ của Trương Nhạc có chút không đúng. Mặc dù Trương Nhạc là người hào phóng, nhưng cũng không phải là người thích xu nịnh người khác. Chẳng lẽ bởi vì người mà Dương Vân dẫn tới có tiền, mà cậu ta lại như vậy?
- Mình thực sự có bệnh.
Tuy lời Trương Nhạc chả đâu vào đâu. Nhưng tất cả bạn bè ngồi đây cuối cùng mới minh bạch, anh chàng kia không phải có ý xúc phạm Trương Nhạc, mà là hắn đã nhìn ra Trương Nhạc có bệnh.
Mới nắm tay thoáng cái đã phát hiện ra Trương Nhạc có bệnh? Y thuật của hắn thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418613/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.