Đường Đường nhìn hắn ăn hết đồ ăn, cảm thấy thoải mái, lúc này mới trả chén rượu về. Bốn đồ đệ lại kính rượu lần nữa, không khí hoà hợp hiếm thấy.
Trên mặt Đường Đường vẫn đeo nụ cười sáng lạn, suýt chút nữa chói mù mấy con mắt quý giá của các sư huynh, cuối cùng uống đến tuý luý, vẫn không ngừng híp mắt cười.
Lưu Vân thấy hắn lại có xu thế say rượu, không khỏi nhíu nhíu mày, lấy chén rượu trong tay hắn ra, thản nhiên nói: “Ngày mai đi ra ngoài một chuyến với ta, đại khái mất một tháng.” Lại quay đầu phân phó với Vân Đại, “Hết thảy sự vụ nơi này tuỳ ngươi xử lý.”
“Ta?” Đường Đường trừng mắt đăm đăm, chỉ vào chóp mũi mình, thấy hắn gật đầu, lại chuyển hướng mấy người khác, cười hì hì hỏi, “Không mang theo các ngươi đi?”
Ba sư huynh dị thường không biết nói gì nhìn dáng vẻ lên mặt này của hắn.
Lưu Vân liếc hắn một cái: “Bọn họ đã theo ta hơn mười năm, có nơi nào chưa đi? Lần này mang ngươi ra ngoài trải đời.”
“Ưm!” Đường Đường nấc rượu gật gật đầu, thò ngón tay bắt đầu tính xem người theo sư phụ mười mấy năm lúc ấy mấy tuổi.
Lưu Vân nhìn dạng này của hắn, cau mày không cho hắn uống nữa, hắn liền nửa tỉnh nửa say ngây ngô cười đến khi yến hội chấm dứt.
Thu dọn bàn ghế, mọi người ý do vị tẫn chép chép miệng, dù là say hay tỉnh, tất cả ai ở đâu thì về chỗ ấy. Bên hồ nhất thời yên tĩnh đến không giống nhân gian.
Lưu Vân đứng cạnh hồ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-cuoi-voi-do-nhi-mot-cai-nao/198928/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.