Ăn uống no đủ thanh toán tiền xong, hai người lại lên ngựa đi tiếp, đại khái đến gần giữa trưa mới đến cửa thành.
Kỳ thật Đường Đường vẫn rất tò mò lần này ra ngoài rốt cục là muốn làm cái gì, nhưng hắn không dám hỏi, chỉ có thể làm tốt bổn phận người hầu theo sát phía sau. Nhưng mà, hắn suy nghĩ một vạn loại khả năng cũng không nghĩ đến sư phụ vậy mà dẫn hắn đi dạo chơi kỹ viện a!!!
“Sư phụ…” Đường Đường nhìn khăn tay đỏ rực phấn hồng vẫy đến vẫy đi khắp các cửa sổ, thương tâm không ngớt, “Sư phụ… Sao ngươi có thể như vậy…”
Lưu Vân thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, không quá để tâm.
Vừa vào cửa, Đường Đường vội nâng tay áo phẩy trái phẩy phải, đánh một cái hắt xì thật mạnh, dụi đến mức tưởng mũi lệch qua một bên, liếc mắt nhìn sườn mặt sư phụ hắn: “Sư phụ… Thưởng thức của ngươi thật kém…” Bị Lưu Vân trừng mắt nhìn một cái, lại vội vàng khoa trương hắt xì thêm cái nữa, “Ngô… Thật gay mũi…”
Phía trước một nữ tử trẻ tuổi lượn lờ đi tới, tóc mây buống xuống, đầy mặt là dáng cười đa tình, trong tay cầm một chiếc quạt tròn, chưa nói đã cười: “Thì ra là Lưu Vân công tử, thật sự là hiếm có.” Nói nói cười cười, lại chuyển qua phía Đường Đường đánh giá một phen, “Vị này chính là Vân Tứ công tử?”
Đường Đường mặt đầy đề phòng nhìn nàng, ngậm chặt miệng không chịu mở, Llưu Vân đành thay hắn đáp lời: “Chính là liệt đồ (*),còn thiếu hiểu biết, Thu nương đừng trách móc.” chọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-cuoi-voi-do-nhi-mot-cai-nao/1335518/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.