Bị Tiểu Hắc hành hạ một đường, Đường Đường vốn tưởng rằng một thân mỏi mệt có thể nhanh chóng ngủ say, kết quả buổi tối uốn éo xoay trái xoay phải trên giường mãi mà mắt vẫn còn trừng to hơn chuông đồng, sau đó lại vặn vẹo lăn qua lộn lại đến hơn nửa đêm, cuối cùng đến khi trời sắp sáng, mới mơ mơ màng màng ngủ.
Buổi sáng Đông Lai gọi bốn năm tiếng mà vẫn không đánh thức được hắn, đành phải đưa tay kéo, tận lúc kéo hẳn nửa người ra khỏi giường, mới kéo được hắn từ giấc ngủ ra.
“Đông Lai, ngươi lại đây.” Đường Đường mơ mơ màng màng ngoắc Đông Lai, “Qua đây ta nói câu này.”
Đông Lai ngoan ngoãn đi qua, đến gần bên tai hắn thần thần bí bí nhỏ giọng nói: “Tứ công tử, ngươi muốn nói gì với ta?”
“Giọng nhỏ như vậy làm gì? Bình thường chút.”
“Dạ.” Đông Lai cất cao giọng nói, “Tứ công tử ngươi muốn nói gì với ta?”
Đường Đường mặt đầy mê mang nhìn hắn, đưa tay ngoáy ngoáy tai, phát hiện không có gì khác thường, lắc đầu nói: “Nga, không có việc gì. Thử xem ngươi có nghe thấy hay không thôi.” Nói xong dụi dụi gỉ mắt, vừa ngáp vừa xuống giường mặc quần áo.
Đông Lai mặt đầy lo lắng nhìn hắn: “Tứ công tử, sao ngươi vẫn buồn ngủ vậy? Khí sắc cũng không quá tốt, có phải ban đêm ngủ không ngon a?”
“Ân.” Đường Đường lung tung gật gật đầu, “Ngày mai Tết Trung Thu, mọi người định đón như thế nào a?”
“Tết Trung Thu?” Đông Lai hơi sửng sốt, bĩu môi, “Đều là người không cha không nương, đón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-cuoi-voi-do-nhi-mot-cai-nao/198927/quyen-1-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.