Vô Mẫn Quân không chút nghi ngờ ta, không nói hai lời liền trực tiếpvươn tay điểm huyệt đạo hai người, sau đó bọn họ hôn mê ngã xuống.
Mọi người đều trợn mắt há hốc mồm chứng kiến một loạt biến hóa này, hơnmười vạn người ở đây khiến ta xấu hổ muốn chết, tuy rằng lúc này là banđêm tối đen nhưng thanh âm vừa rồi hiển nhiên là Vô Mẫn Quân nhận ra ta , không chỉ nhận ra ta, còn xác định đó là ta, bằng không cũng sẽ khônglàm như vậy đối với hai hắc y nhân kia.
Ở gần ta nhất chính làChân Nhị, ta có thể nghe thấy thanh âm không ngừng hít không khí củahắn, hắn lắp bắp nói: “Ngươi… Ngươi hô thẳng tên Hoàng Thượng…”
Lòng ta nghĩ ta còn chưa gọi hắn là Khanh ca ca đâu, nếu sớm biết vậy đã gọi như vậy dọa bọn họ ngất hết cũng không bị hỏi phiền toái…
Vô Mẫn Quân đứng ở bên kia, nhìn ta, ta nhìn không rõ biến hóa trên vẻ mặt hắn, cuối cùng hắn chỉ nói với ta hai chữ: “Lại đây.”
Ta chậm rãi đi tới, Vô Mẫn Quân không kiên nhẫn chờ, tự mình đi tới. Cáchxa đã hai tháng không gặp mặt, mà lại gặp mặt trong tình huống như vậy,ta quả thật có chút không yên, rốt cuộc khi Vô Mẫn Quân đi đến trước mặt ta, lẳng lặng nhìn ta, hắn đối mặt với ta, mà ở phía sau ta còn có mộtngọn lửa lớn chiếu lọi khiến cho trong ánh mắt hắn cũng có ánh sáng bậpbùng.
“Ta…” Ta há miệng thở dốc, đã có chút không biết nên nói cái gì.
Vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2336040/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.