Vô Mẫn Quân khó hiểu nhíu mày, cuối cùng vẫn đến gần một chút.
Ta dùng tay lắc lắc, dùng cái mũi ngửi, nói: “Trên người Hoàng Thượng thơm quá, dường như là đang che đậy cái gì đó.”
Sắc mặt Vô Mẫn Quân đại biến, nói: “Ngươi đang nói cái gì? !”
Ta thoáng nhìn thấy hắn muốn lui ra phía sau, không chút do dự đứng lên,hai tay bóp cổ hắn, hung hăng dùng thêm lực rồi sau đó bẻ sang bên phải, cổ Vô Mẫn Quân vang lên một tiếng rắc rắc rồi sau đó hai mắt hắn trợnlên, run rẩy một chút, sau đó chết đi.
Sắc mặt thị vệ phía sauhắn đại biến, cũng đi lên nghênh chiến, nhưng mà lại chạy ra phía ngoàicửa, ta cười lạnh một tiếng, từ trong tay áo lấy ra hai cây ngân châmbắn thẳng tắp về phía hắn.
Đã sớm nói qua ta bắn vô cùng chínhxác, hai cây ngân châm kia giống như có mắt bắn đúng vào hai đại huyệtvị của hắn, thị vệ kia liền không thể nhúc nhích.
Thị vệ kia nói: “Ngươi… Ngươi dám mưu sát Hoàng Thượng! ! !”
Ta cười cười, đá đá thi thể dưới chân, nói: “Mưu sát? Giết một kẻ đã chết—— lại còn là người chết đã mười năm, có thể coi là mưu sát sao? Hử?”
Thị vệ kia lắp bắp nói: “Ngươi, ngươi khẳng định là điên rồi…”
Ta vỗ vỗ mặt của hắn: “Hành động không sai, nhưng sơ hở rất nhiều —— nếu ta đoán không sai, ngươi đại khái là…”
Ta liếc mắt nhìn mặt của hắn, vươn tay kéo lớp mặt nạ bên ngoài xuống,diện mạo của tên thị vệ kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2336030/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.