Ngày Thái Sư hạ táng, trận mưa đầu xuân rơi xuống, liên miên không ngừng rơi xuống trong không trung, rơi cả một ngày cũng không ngừng lại.
Ta khóc đến sưng đỏ hai mắt, ta cứ nghĩ tới chuyện ngày hôm đó cùng vớiThái Sư, nước mắt sẽ không nhịn được mà rơi xuống, Vô Mẫn Quân vẫn rấttrầm mặc, hắn rất hiểu biết ta, không có tới an ủi, nói những lời linhtinh “Đừng khóc ” gì đó.
Thái Sư qua đời, văn võ cả triều khócthảm thiết, cả nước mang tang trắng, là hành vi tự phát của dân chúngnhưng dường như còn lớn hơn so với khi tiên hoàng qua đời.
Ngàyhạ táng, trên mặt Vô Mẫn Quân không có biểu tình gì nhưng ta vẫn cảmthấy ta có thể nhìn thấy dưới cái khuôn mặt bình tĩnh vô cùng kia là cảm xúc ra sao.
Nói đến cũng thật sự là làm cho người ta bất đắc dĩ, ta với Vô Mẫn Quân lúc mà phụ thân mình qua đời cũng không có xúc độngrất lớn, Vô Mẫn Quân lại thờ ơ, thế nhưng Thái Sư qua đời, ta lại có cảm giác mê mang không rõ.
Vô Mẫn Quân dùng tay nặn đống bùn trướcmộ Thái Sư, cuối cùng nặn ra một Thái sư hình tam giác, thản nhiên nói:“Khi đó Thái Sư thoạt nhìn rất tức giận, thật ra rất vui vẻ.”
Ta dùng tay áo vụng trộm che mắt lại, không muốn gào khóc thêm lần nữa ở trước mặt quần thần.
Trên đường trở về, ta cùng Vô Mẫn Quân ngồi chung một xe, ta thấy hai tay Vô Mẫn Quân còn dính bùn đất, nghĩ đến dưới nền đất ẩm ướt kia mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2336009/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.